Nỗi niềm người dân xóm chài Tam Bạc

Chia sẻ bài viết

Hiện nay nhắc đến sông Tam Bạc Hải Phòng người ta nghĩ ngay đến những tên gọi xa hoa như “Phượng Hoàng Cổ Trấn Việt Nam”, hay phố đi bộ Hải Phòng với cảnh quan thiên nhiên đẹp mắt.

Nỗi niềm người dân xóm chài Tam Bạc

Hiện nay nhắc đến sông Tam Bạc Hải Phòng người ta nghĩ ngay đến những tên gọi xa hoa như “Phượng Hoàng Cổ Trấn Việt Nam”, hay phố đi bộ Hải Phòng với cảnh quan thiên nhiên đẹp mắt. Nhưng đâu đó vẫn có những mảnh đời nghèo khó, hàng ngày phải sống trên những chiếc ghe, thuyền cũ tại khu vực bờ sông này. Để triển khai dự án cải tạo sông Tam Bạc, họ đang có nguy cơ phải “rời bỏ” ngôi nhà của mình.

Nhằm triển khai nốt Dự án cải tạo chỉnh trang sông Tam Bạc, các hộ dân sống tên tàu, thuyền neo đậu ku vực sông Tam Bạc (từ cầu Lạc Long đến mom Thủy Đội) sẽ phải rời đi trước ngày 31/7/2020. Bởi vậy, những người dân sinh sống trên những chiếc thuyền nhà chật chội đang hy vọng được chính quyền địa phương hỗ trợ di chuyển lên bờ để có cuộc sống mới tốt hơn.

Xóm chài Tam Bạc

Theo khảo sát của UBND quận Hồng Bàng, xóm chài Tam Bạc có 46 hộ dân sinh sống, chủ yếu đến từ Hải Dương, Thái Bình và Hải Phòng

Xóm chài sông Tam Bạc

Các hộ dân sinh sống trên các con thuyền cũ nát, được sửa chữa thành nơi ở và neo đậu trên sông Tam Bạc (từ cầu Lạc Long đến mom Thủy Đội)

Nỗi niềm người dân xóm chài Tam Bạc

Các hộ dân chài sống rất gần nhau và kết nối đường đi bằng những tấm ván gỗ. Đây là những “con đường” quen thuộc của các hộ dân nơi đây

Nỗi niềm người dân xóm chài Tam Bạc

Những con đường gỗ mong manh này chính là con đường chính nối các con thuyền với nhau và lên bờ. Chúng dược tạo ra từ các nguyên vật liệu cũ

Nỗi niềm người dân xóm chài Tam Bạc

Mỗi chiếc nhà thuyền có diễn tích lớn nhất là khoảng 3m2. Chúng được thiết kế và che chắn bằng đủ các loại vật liệu nhằm che mưa che nắng cho các hộ dân

Nỗi niềm người dân xóm chài Tam Bạc

Tất cả các sinh hoạt của người dân xóm chài đều được làm trên những chiếc thuyền tròng trành, chật chội và dọc các lối đi dựng tạm

Nỗi niềm người dân xóm chài Tam Bạc

Nhà có 5 đời gắn với sông nước, gần 40 năm sống trên sông Tam Bạc, ở tuổi 65, bà Nguyễn Thị Tưới vẫn hằng ngày sống cùng con trai và 3 cháu nhỏ lênh đênh trên con thuyền chưa đến 10 m2. Bà Tưới chia sẻ: “Trước còn sức khỏe, không vướng cháu nhỏ, tôi vẫn chèo thuyền ra tận cửa Cấm lùa con tôm, bắt con cá mưu sinh. Giờ tôi chỉ ở nhà trông cháu”.

Nỗi niềm người dân xóm chài Tam Bạc

Những nhà thuyền vỡ bỏ chỏng chơ chung quanh khu vực xóm chài gây mất vệ sinh và cảnh quan khu vực.

Nỗi niềm người dân xóm chài Tam Bạc

2 cháu của bà Tưới cũng lênh đênh trên thuyền từ lúc còn ẵm ngửa.

Nỗi niềm người dân xóm chài Tam Bạc

Các cửa trên thuyền đều ngáng gỗ chắn, đề phòng trẻ nghịch té, ngã xuống nước.

Nỗi niềm người dân xóm chài Tam Bạc

Bà Nguyễn Thị Tuyết, tổ trưởng xóm chài sông Tam Bạc bộc bạch: “Tuy cuộc sống nghèo khó nhưng chúng tôi luôn chia sẻ và đùm bọc lẫn nhau. Sống lênh đênh trên sông nước gần hết cuộc đời, chúng tôi chỉ mong sao thế hệ sau sẽ được lên bờ để có cuộc sống khác chúng tôi”.

Nỗi niềm người dân xóm chài Tam Bạc

Ông Lê Văn Chung ở xóm chài từ năm 1985 đến nay, tâm sự: “Sinh ra trên thuyền, cả cuộc đời gắn với sông nước. Giờ chuẩn bị phải di chuyển phục vụ dự án, chúng tôi mong chính quyền có phương án hỗ trợ để an tâm sinh sống. Bản thân tôi không giấy tờ tùy thân để làm thủ tục xem xét. Vì vậy, tôi hy vọng sẽ được tạo điều kiện để sớm có nơi an cư”.

Nỗi niềm người dân xóm chài Tam Bạc

Bà Nguyễn Thị Tưới, 65 tuổi cho biết: “Năm 1984, gia đình tôi gặp tai nạn lật thuyền rủi ro không còn ai. Mình tôi sống bươn trải đủ nghề. Gần 40 năm sống ở xóm chài này, tôi cũng không có bất cứ giấy tờ tùy thân nào. Tôi mong chính quyền sở tại và thành phố xem xét hỗ trợ được di chuyển để có chỗ ở mới an toàn”.

Nỗi niềm người dân xóm chài Tam Bạc

Bé Nguyễn Gia Huy, 7 tuổi (thế hệ thứ 4 tại xóm chài Tam Bạc): “Cháu muốn đi học và được ở nhà như các bạn. Bố mẹ cháu cùng anh trai ở dưới thuyền rất chật, mỗi lần học bài cháu chỉ kê được chiếc bàn nhỏ ở giữa thuyền, bạn bè cháu đến chơi chỉ dám đứng ở trên bờ gọi…”.