Tổng hợp

Cảm Nhận Về Mái Trường Cấp 3 ❤️️15 Bài Văn Cảm Nghĩ Hay

Cảm Nhận Về Mái Trường Cấp 3 ❤️️ 15 Bài Văn Cảm Nghĩ Hay ✅Chia Sẻ Tuyển Tập Những Bài Văn Đặc Sắc Nêu Cảm Nhận Về Mái Trường Cấp 3.
80
camnanghaiphongvn logos 2

Tag: cảm nhận về trường thpt



Cảm Nhận Về Mái Trường Cấp 3 ❤️️ 15 Bài Văn Cảm Nghĩ Hay ✅Chia Sẻ Tuyển Tập Những Bài Văn Đặc Sắc Nêu Cảm Nhận Về Mái Trường Cấp 3.

Dàn Ý Cảm Nhận Về Mái Trường Cấp 3

Chia sẻ mẫu dàn ý cảm nhận về mái trường cấp 3 cho các em học sinh cùng tham khảo.

I. Mở bài:

  • Giới thiệu khái quát về trường em, về thầy cô, bạn bè …
  • Nêu khái quát tình cảm của em với mái trường, với thầy cô, bạn bè…hs có thể nêu một tình huống, một hoàn cảnh cụ thể để trình bày cảm nghĩ, khuyến khích sự sáng tạo của học sinh.

II. Thân bài:

  • Giới thiệu về mái trường thân yêu của em: Qua miêu tả những hình ảnh cụ thể, sinh động về mái trường: cổng trường, hàng cây, sân trường, lớp học với những dãy bàn ghế thân thuộc gắn bó với em hàng ngày.
  • Giới thiệu về thầy cô, bạn bè qua miêu tả, kết hợp kể chuyện, tạo tình huống, hoàn cảnh sinh động để bộc lộ cảm xúc, tình cảm của em với mái trường…
  • Trực tiếp trình bày cảm xúc, suy nghĩ của em về mái trường: mái trường trở nên thân thuộc, gắn bó với em, em yêu mái trường nơi có bao nhiêu kỉ niệm tuổi thơ, nơi nâng bước em vào đời…

III. Kết bài

  • Khẳng định lại cảm xúc, suy nghĩ chung về mái trường thân yêu …
  • Học sinh có thể liên hệ với nội dung Phong trào thi đua xây dựng trường học thân thiện, học sinh tích cực đang được thực hiện …

Viết Đoạn Văn Cảm Nhận Về Mái Trường Cấp 3 Đơn Giản – Bài 1

“Viết đoạn văn cảm nhận về mái trường cấp 3 đơn giản”- đối với đề bài này thì các em có thể tham khảo đoạn văn gợi ý sau đây.

Tôi yêu ngôi trường, ngôi trường thân thuộc, ngôi trường giản dị mà mộc mạc chất phác, luôn dang rộng cánh tay ôm ấp những cô cậu học trò vào lòng. Ngôi trường thật đẹp. Từ cánh cổng trước luôn rộng mở đón trào học sinh, đến bác bảo vệ, và cả đến những nhóm bạn cùng chia sẻ vui buồn,… là bao kí ức, bao kỉ niệm. Ngôi trường chính là dòng sông tri thức, mà trên đó các thầy cô giáo đang tận tụy, cần mẫn ngày đêm lái con đò về đích – nơi mà nó thuộc về.


Có lẽ chính vì vậy mà các thế hệ học sinh luôn dành cho ngôi trường những tình cảm dạt dào, những tình cảm khó phai để rồi bước qua cánh cổng trường, lòng ai cũng đầy sự lưu luyến, bồn chồn mà không dám quay lại.

Trong con tim luôn in đậm những ngày còn vui buồn bên bạn bè, những lúc được nghe những lời giảng sâu lắng của các thầy cô, cho đến những mùa hoa phượng nở rực cháy sân trường, từng bông hoa như từng tấm lòng của học sinh, thật sâu sắc. Dù có rời xa quê hương, xa đất nước, nhưng trong trái tim ta luôn còn hình bóng ngôi trường, vẫn thân quen, vẫn trầm ấm như ngày nào.

Xem thêm👉 Biểu Cảm Về Mái Trường, Ngôi Trường Em Đang Học ❤️️15 Mẫu

cảm nhận về trường thpt

Đoạn Văn Cảm Nhận Về Mái Trường Cấp 3 Ngắn Hay – Bài 2

Scr.vn chia sẻ cho các em học sinh đoạn văn cảm nhận về mái trường cấp 3 ngắn hay sau đây, các em có thể tham khảo nó trong các bài kiểm tra văn 15 phút.

Với cuộc đời mỗi người, quãng đời học sinh là tuyệt vời, trong sáng và đẹp đẽ nhất, nhưng với tôi, tôi yêu nhất mái trường cấp 3 nơi tôi đang học. Ngôi trường của tôi là 1 ngôi trường mới khang trang và đẹp đẽ với những dãy nhà cao tầng được sơn màu vàng. Từng phòng học lúc nào cũng vang lên tiếng giảng bài ân cần của thầy cô, tiếng phát biểu dõng dạc hay tiếng cười nói hồn nhiên, vô tư của những bạn học sinh.

Sân trường rộng rãi, thoáng mát nhơ những hàng cây xanh tươi, xào xạc lá và những cơn gió nhè nhẹ, đây là nơi lý tưởng cho chúng tôi vui đùa. Tôi yêu lắm sân trường này, mỗi khoảng đất mỗi chiếc ghế đá đều in dấu những kỉ niệm của tôi về những lần đi học hay chơi đùa cùng bạn hay cũng có thể là những buổi dọn vệ sinh vất vả mà vui không kể xiết. Mọi thư vẫn vẹn nguyên chỉ có chúng tôi là đang lớn lên.

Thấm thoát hơn 1 năm đã trôi qua, giờ tôi đã là học sinh lớp 11 , thời gian ơi xin hãy ngừng trôi để tôi mãi là học sinh THPT để tôi được sống mãi dưới mái trường này. Và nơi đây cũng lưu giữ bao kỉ niệm đẹp đẽ về những người thầy cô, những đứa bạn bè mà tôi yêu quý. Ngôi trường còn ghi dấu không thể nào phai trong tôi, vì những ngày kỉ niệm tưng bừng,rộn rã những buổi liên hoan vui vẻ ồn ào. Thời gian trôi đi, tuổi thơ trôi đi như những làn sóng dập dềnh ra khơi không thể trở lại, nhưng có 1 thư mãi ở lại cùng tôi, đó chính là hình bóng mái trường cấp 3 yêu dấu

Đoạn Văn Ngắn Cảm Nhận Về Mái Trường Cấp 3 – Bài 4

Giới thiệu cho bạn đọc đoạn văn ngắn cảm nhận về mái trường cấp 3, tham khảo ngay nhé!

Đã gần hai năm trôi qua, tôi đã học ở ngôi trường này – trường Quang Trung thân yêu nhưng đã mang lại cho tôi rất nhiều cảm xúc và ấn tượng. Ngày đầu tiên mà tôi đến trường, cái gì cùng đều lạ lẫm đối với tôi. Bạn bè mới, thầy cô mới, đến cả sân trường, lớp học cùng ngơ ngác nhìn tôi.

Và thời gian thấm thoát trôi nhanh. Tôi cũng đã làm quen được thêm rất nhiều bạn mới, được học thêm bao nhiêu điều thú vị, rồi lại còn được tham gia các hoạt động ngoại khóa do nhà trường tổ chức. Một cảm giác thật thú vị! Có lẽ, dù tôi có đi đâu xa thì tôi vẫn sẽ luôn nhớ, vẫn thương mái trường thân yêu này với tất cả tấm lòng của mình – nơi đã mang lại cho tôi bao kỉ niệm tuyệt vời. Nếu ai hỏi tôi đã từng là học sinh trường nào, thì tôi sẽ tự hào trả lời rằng: đó là (Tên trường) thân yêu.

Tham khảo thêm ☀️Cảm Nghĩ Về Mái Trường Thân Yêu ❤️️15 Bài Văn Hay Nhất

cảm nhận về trường thpt

Cảm Nhận Về Mái Trường Cấp 3 Ngắn Gọn – Bài 5

Với yêu cầu viết văn cảm nhận về mái trường cấp 3 ngắn gọn thì scr.vn đã chọn lọc ra bài văn mẫu sau đây để gợi ý cho bạn.

Trong cuộc đời mỗi con người ai cũng có những phút gặp gỡ và chia xa. Nhưng chẳng có cuộc gặp gỡ và chia xa nào đẹp nhất, trong sáng nhất của đời người bằng thời áo trắng đến trường cả. Với tôi đó là phút giây tôi được gặp những người bạn mới; ngôi trường mới và khi phải chia xa ngôi trường đó,những thứ nơi đó đó là 1 niềm vui nhưng cũng là nỗi buồn. Tôi cũng đã và đang sống trong cảm giác như vậy.

Nhớ hơn 1 năm về trước khi tôi chỉ là một cô bé lớp 9 chuẩn bị xa mái trường cấp II. Tôi đã chẳng hề buồn, chẳng hề suy nghĩ lo âu bởi trong tiềm thức của tôi sự chia tay là một khái niệm xa lạ lắm cơ, tôi nghĩ cứ lên cấp III thể nào mình chẳng gặp lại bạn cũ! Ba tháng hè đã trôi qua trong suy nghĩ miên man như vậy, tôi không háo hức, không mong chờ ngày tựu trường bởi đấy có phải lần đầu tiên đối với tôi đâu!

Nhưng tôi đã lầm. Một thoáng bất ngờ, một chút hồi hộp, tất cả đã làm ngọn lửa trong tôi cháy âm ỉ. Đó là một không gian mới, lạ lẫm. Vào ngày đầu tiên của ba năm gắn bó với nó, tôi gặp được nhiều bạn mới. Họ khác xa trong suy nghĩ của tôi. Họ-Mỗi người một cá tính khiến tôi thấy rằng cuộc sống không đơn điệu như mình tưởng. Thế rồi từ cái giây phút đó, tôi trở nên thấy mình thích-đi-học vô cùng.

Tôi trở nên thích những kiến thức mới lạ mà mình sẽ thu nhận, trở nên thích tiếp xúc với những bạn mình mới quen, thích học ở ngôi trường này. Những cảm giác đó đan xen vào nhau tạo thành sự lâng lâng khó tả lắm! Một cách tự nhiên đến không ngờ, trong thời gian này tôi thấy mình đang cố gắng nỗ lực. Lúc nào cũng muốn bay thật cao thật xa. Lúc nào cũng muốn cùng bạn bè vui cười rôm rả. Và tôi kính yêu các thầy cô giáo đã dìu dắt tôi.

Trong tôi chưa bao giờ nghĩ đến và cũng không biết “khi xa trường THPT Hai Bà Trưng lòng tôi sẽ ra sao?” cả. Tôi đang sống nhiều hơn mỗi ngày để sau này không cảm thấy vung phí, tôi tự ra mục tiêu để thực hiện, tôi sống chan hòa và hết mình với những người xung quanh…. Tôi cố ghi nhớ mọi thứ, từng gương mặt một, từng cái cây ngọn cỏ. Tôi ghi hết nhớ hết. Bởi giờ thì tôi biết sẽ ít có cơ hội để ta và mọi người gặp lại nhau như thế này sau mỗi buổi chia tay lắm!

Tôi cảm nhận được mọi cảm xúc trong tôi giờ đây đã trưởng thành hơn. Ba năm để làm thay đổi một con người, từ một cô bé vô tư khờ khạo thành một thiếu nữ trưởng thành trong suy nghĩ. Tôi muốn sống nhanh hơn. Tôi trân trọng từng phút từng giây được học dưới mái trường này.

Dù sau này có phải chia tay tôi vẫn tin vào ngày mai với niềm hi vọng mãnh liệt rằng: ta sẽ gặp lại nhau vào một ngày không xa, Hai Bà Trưng ơi!

Tham khảo văn mẫu 🌺Tả Trường Em Trước Giờ Học Lớp 6 ❤️️ 15 Bài Đạt Điểm 10

cảm nhận về trường thpt

Cảm Nhận Về Mái Trường Cấp 3 Hay Nhất – Bài 6

Bài văn cảm nhận về mái trường cấp 3 hay nhất sẽ giúp các em học sinh có thêm nhiều tài liệu hữu ích để tham khảo.

Vậy là quãng đời học sinh của tôi dần trôi qua, gần 3 năm học tập dưới mái trường THPT Nguyễn Huệ với biết bao kỉ niệm, vui có, buồn có, nhưng đọng lại trong trái tim tôi vẫn là những cảm xúc ấm áp của những năm tháng cùng sống, cùng học tập và trưởng thành dưới mái trường thân yêu này. Khoảng thời gian ấy tuy không dài so vơí 1 đời người, nhưng cũng đủ để in dấu vào lòng người những bài học của cuộc sống, sâu sắc và đáng quý .

Cổng trường mở ra và khép lại, đón và đưa lớp lớp thế hệ học sinh nhập học rồi ra trường, mang theo những thành quả của ước mơ mà 3 năm về trước họ đã ấp ủ cho vào hành trang để họ lớn lên trên mái trường THPT. Và tôi – mội học sinh  lớp 12A2 cũng không nằm ngoài qui luật ấy.

Sắp phải rời xa mái trường mà tôi đã gắn bó để nhường chỗ cho những thế hệ mới với những con người mới. Trong tôi lắng đọng những suy nghĩ,  suy tư, của một thanh niên trẻ, một học sinh sắp rời ghế nhà trường để bước vào trường ĐH hay những thử thách mới đầy cam go nhưng cung không kém phần thú vị của cuộc đời. trong cái se lạnh của thời tiết đầu mùa, những kỉ niệm dưới mái trường THPT sống lại trong tôi như muốn, nhắc nhở tôi về một mái trường thân yêu, gần gũi, ấm áp đã giúp tôi nuôi lớn ước mơ của mình.

Ước mơ để trở thành học sinh cấp 3 xuất hiện hơn 4 năm về trước – từ ngày tôi còn là một học sinh cấp 2. Con đường dẫn tôi đến với ngôi trường này cũng nhiều khó khăn, nhưng bằng chinh những nỗ lực của mình, cổng trường THPT Nguyễn Huệ đã rộng mở đón chào tôi lần đầu tiên bỡ ngỡ bước vào .

Nhớ xiết bao buổi đầu tiên ấy. Bước chân vào cổng trường THPH mà lòng tôi đan xen biết bao cảm xúc, vừa hân hoan trong niềm vui của một học sinh cấp 3 trước một chân trời mới của tri thức, vừa lo lắng, sợ sệt không biết học ở đây như thế nào. Nhưng rồi, tất cả cảm xúc ấy cũng trôi xa nhường chỗ cho những tiếng cười, khi mà tôi được trực tiếp gặp mặt và giao lưu với các học sinh xã khác.

Hình ảnh thầy giáo Hiệu trưởng giới thiệu về môi trường và chào đón những thế hệ đầu tiên hiện rõ trong kí ức của tôi. Thầy nói về những thách thức về ô nhiễm môi trường mà chúng ta sẽ phải chịu đựng trong quá trình phát triển kinh tế, về tình trạng thực tế của môi trường xung quanh chúng ta và trách nhiệm của 1 người công dân, 1 học sinh. Ngoài ra, thầy giáo còn giới thiệu về cách học và tầm quan trọng của thời học sinh, cấp 3 này… Tất cả đã mang cho tôi một cái nhìn tổng quát về tầm quan trọng của cấp 3.

Học kỳ đầu tiên đối với tôi thật nặng nề, có lẽ, vì tôi chưa quen với những phương pháp dạy và học mới ở bậc cấp 3, và cũng bởi vì tôi phải tiếp xúc với những kiến thức hoàn toàn mới trong khi tôi chưa chuẩn bị được nền tảng. Kỳ đầu tiên với kết quả không như tôi mong đợi đã làm cho tôi lo lắng. Tôi tự đổ lỗi cho nhà trường vì chương trình và nội dung không cuốn hút mà quên mất rằng chính mình đã không thực sự cố gắng và chú tâm vào học tập cho thực chất.

Và rồi cuối cùng tôi cũng nhận ra khi bạn bè xung quanh tôi ai cũng học tốt và đạt thành tích cao. Khi đó tôi tự hứa với lòng mình phải gác lại những tình cảm cá nhân, không nên dành nhiều thời gian cho những người thân yêu ở nhà mà phải lấy họ làm động lực để cố gắng. Những năm tháng dưới mái trường THPT Nguyễn Huệ, tôi không chỉ được học những kiến thức hay, tính tự lập hơn và đã giúp tôi trưởng thành vững vàng hơn rất nhiều.

Trường THPT Nguyễn Huệ đã trở thành niềm tự hào của riêng tôi và tất cả các bạn. Ở đó có đội ngũ thầy cô thật tận tụy, những người bạn chân thành, mà có cả tình người ấm áp trong môi trường giáo dục chất lượng và đỉnh cao. Nhà trường cũng luôn theo sát hoàn cảnh của mỗi học sinh thông qua Đoàn trường và Hội học sinh, kịp thời động viên chia sẻ những khó khăn mà học sinh gặp phải trong quá trình học tập tại trường.

Bây giờ đã là một học sinh năm cuối, hơn hai năm gắn bó với mái trường tôi càng thêm tin tưởng và hi vọng nhiều hơn. Niềm tin đó giúp tôi vững vàng với lựa chọn của mình, tự tin trong học tập và rèn luyện, tự nhủ phải cố gắng nhiều hơn để xứng đáng với những gì trường Nguyễn Huệ đã dành cho tôi. Ngày hôm nay tôi có thể tự tin nói rằng vào THPT Nguyễn Huệ là lộ trình đúng bởi nơi đây chính là cánh cửa mở ra cho tôi nhiều cơ hội, là chìa khóa cho những ai muốn thay đổi.

Cuối cùng sau bao nhiêu nỗ lực dìu dắt và truyền đạt kiến thức của các thầy cô và sự cố gắng của bản thân tôi, tôi cũng đã thực sự được trưởng thành cả về kiến thức lẫn kỹ năng. Tôi xin được gửi tới Thầy Cô của mái trường mến yêu của mình lời hứa rằng dù ở nơi đâu, làm bất cứ việc gi, tôi cũng sẽ luôn cố gắng để xứng đáng với thương hiệu học sinh THPT Nguyễn Huệ.

Nhân ngày 20/11 em xin chúc các thầy cô giáo cán bộ, công nhân viên nhà trường sức khỏe và công tác tốt để xây dựng trường THPT Nguyễn Huệ ngày càng phát triển.

Mời bạn đón đọc 🌜 Tả Trường Em Trước Buổi Học 🌜 15 Bài Hay Nhất

cảm nhận về trường thpt

Cảm Nghĩ Về Mái Trường Cấp 3 Chi Tiết – Bài 7

Mời bạn tham khảo bài văn cảm nghĩ về mái trường cấp 3 chi tiết thể hiện qua từng câu văn, hình ảnh đặc sắc nhất.

Chắc hẳn trong chúng ta ai cũng sẽ có riêng cho mình những khoảnh khắc khó quên của quãng đời học sinh. Và đối với tôi cũng vậy,những ngày tháng chia tay với mái trường cũ để bước vào môi trường mới,một cánh cửa mới của đời tôi thật sự là giây phút khó quên.

Chia tay với chiếc khăn quàng đỏ, với mái trường cấp hai,ngưỡng cửa cấp ba đã dần đến. Một cảm giác bồi hồi, là lạ lại tràn về trong tôi. Tôi ngỡ như mình được trở về với những ngày đầu bước vào lớp Một, ngỡ như những ngày đầu chập chững bước qua cánh cổng THCS. Cảm giác ấy vẫn khó tả như ngày nào. Cánh cửa THPT đã mở ra sau ba tháng hè oi ả. Nơi đây giờ đối với tôi xa lạ hoàn toàn. Trường mới, bạn mới, thầy cô mới, cách học mới và cả một môi trường mới.

Tôi sẽ phải thích nghi dần,làm quen dần với môi trường mới vì ba năm cuối ở đây sẽ quyết định cuộc đời tôi. Tôi bất chợt nghĩ rằng đây sẽ là khoảng thời gian thật sự gian nan,thử thách vì đây là nơi tôi cho là xa lạ. Nhưng không,ý nghĩ ấy dần bị dập tắt khi tôi đến trường nhận lớp, biết thầy cô, bạn bè, lớp học mới.

Lúc ấy, tôi mới biết tất cả đều thân thiện như những ngày tôi còn học ở các lớp dưới. Mọi thứ quả thật đều rất mới, từ quang cảnh,ngôi trường và đến cả những con người. Thế nhưng tất cả như đều lưu lại cho tôi những kí ức về buổi đầu chập chững ấy. Tháng Tám-tháng giao mùa từ cuối hạ sang thu-tháng mà những chùm phượng vĩ chỉ còn thưa thớt vài nhánh nở muộn. Và cũng là tháng mà chúng tôi đến trường với những bài học đầu tiên.

Giờ đây tôi đã là học sinh cấp ba, được khoác trên mình bộ đồng phục áo trắng viền xanh kết hợp váy xanh xếp li có vẻ trông tôi nữ tính hơn so với hồi cấp 2 mặc quần tây áo trắng. Được mặc bộ đồng phục mới mà trước đây tôi chưa từng mặc, ngồi gần người bạn tôi chưa từng quen, được học những thầy cô mà giờ đây tôi mới biết.

Những cảm xúc lại trào dâng khó tả xen lẫn cả niềm vui nhưng hòa vào đó lại thoáng chút nỗi buồn. Niềm vui vì tôi đã như được trưởng thành hơn và được biết thêm nhiều điều mới mẻ tử những bài dạy, bài học mới. Nhưng tôi buồn vì đâu đó tôi thoáng thấy những người thầy cũ, những người bạn cũ và cả những lời khuyên chân thành của thầy cô vào ngày tôi tốt nghiệp cấp 2. Nhưng thời gian có bao giờ dừng lại, nó sẽ lặng lẽ trôi mãi, trôi mãi không bao giờ dừng. Và tôi sẽ phải cố gắng để nắm giữ từng giây, từng phút ấy.

Mái trường THPT là nơi tôi chỉ “dừng chân”ở ba năm học. Ba năm quãng thời gian không phải là dài nhưng tôi nghĩ thời gian ấy đã đủ để tôi lưu giữ những kỉ niệm đẹp về ngôi trường mới này. Và có lẽ tôi sẽ không bao giờ quên được ngày này-ngày đầu tiên tôi bước vào ngưỡng cửa THPT.

Giới thiệu đến bạn 🌟 Tả Cảnh Sân Trường Giờ Ra Chơi 🌟 15 Bài Văn Tả Hay Nhất

cảm nhận về trường thpt

Cảm Nghĩ Về Thầy Cô Và Mái Trường Cấp 3 Giàu Cảm Xúc – Bài 8

Bài văn cảm nghĩ về thầy cô và mái trường cấp 3 giàu cảm xúc sẽ giúp các em học sinh có thêm tư liệu ôn tập để đạt được điểm cao trong kì thi.

Xin được mãi là thiên thần áo trắng

Giọt mực hồn nhiên đậu lại trên tay

Xin nghe hoài loài sơn ca thánh thót      

Của những ngày hoa nắng thơ ngây…

Không phải tự nhiên mà con người ta cứ muốn được trở lại tuổi học trò, cũng không phải cố tình mà đời học sinh cứ thổi vào tâm hồn ta những kỉ niệm đẹp, những xúc cảm mạnh mẽ không tên và khó quên. Chính vì vậy mà từ lâu, tuổi học trò đã trở thành cái tuổi đẹp nhất của một đời người. Và quãng thời gian học dưới mái trường cấp 3 đã trở thành quãng thời gian đẹp nhất của tuổi học trò, đã trở thành chủ đề cho những tuyệt tác thi ca.

Cũng như bao người học sinh khác, em cũng có những kỉ niệm đẹp, những ngày tháng rộn rã tiếng cười, những mùa thi bộn bề lo lắng ở mái trường cấp 3. Dù mới chỉ một năm trôi qua, nhưng những cảm xúc ở ngôi trường này đã đầy ắp, để em không khỏi hạnh phúc và tự hào khi nói về ngôi trường thân thương của em – trường THPT Đông Hà.

Em yêu trường em, yêu ngôi trường thân thuộc với cánh cửa rộng mở luôn đón chào những cô cậu học sinh, yêu những người thầy cô ngày đêm tận tụy, miệt mài chèo lái con đò tri thức đưa học sinh cập bến tương lai, yêu bạn bè vui buồn có nhau, yêu bác bảo vệ luôn mỉm cười hiền hậu, yêu thầy giám thị nghiêm nghị mà đôi khi thật vui tính…

Có lẽ, không riêng gì em mà tất cả thế hệ học sinh đã gắn bó với ngôi trường đều dành cho nơi này những tình cảm đặc biệt, dạt dào và khó phai. Để rồi mai sau, khi bước qua cánh cổng trường, cái lưu luyến, cái xao xuyến cứ dâng lên, đủ để làm lay động một trái tim – dù có sắt đá đến đâu.

Em còn nhớ ngày đầu tiên bước vào trường đầy bỡ ngỡ. Đó là một ngày cuối mùa hạ, khi mà những tán phượng chỉ còn điểm vài đốm đỏ, trời cao và xanh ngát, nắng buông từng vạt mỏng phủ khắp sân trường. Khi ấy, ngôi trường như bừng sáng lên, mở ra trước mắt em là hi vọng to lớn về một tương lai đầy hứa hẹn, những ngày tháng đầy thách thức đang chờ đón. Tuy có gặp chút khó khăn vào những ngày đầu, nhưng rồi em cũng dần thích nghi với cách giảng dạy mới lạ, giúp tăng khả năng tư duy của học sinh.

Các thầy cô giáo mới mỗi người một tính cách, có thầy thì vui tính, có thầy thì điềm đạm, có cô thì nghiêm khắc, mỗi tiết học vì thế mà trôi qua một cách thú vị và đầy hứng thú. Thật vui khi nghĩ về tập thể lớp em, những ngày đầu thì ai cũng nhút nhát, không dám bắt chuyện với nhau, vậy mà giờ đây, tất cả đã thân thiết, gắn bó với nhau như anh em một nhà.

Mặc dù lũ bạn cứ hay trêu đùa, bày trò để chọc giận nhau, cười nắc nẻ khi nhìn bạn mình “nổi đóa”, nhưng khi có khó khăn, “lũ quỷ sứ” ấy luôn luôn sẵn sàng giúp đỡ mà chẳng suy nghĩ tính toán gì.

Những kỉ niệm về tình bạn đẹp cứ như vậy mà in sâu vào tâm trí, khi bọn con gái cùng chia nhau gói xoài dầm ưa thích, khi vừa trò chuyện cười đùa vừa quét cầu thang vì bị phạt lao động, khi tụi con trai giả bộ điệu đà, buộc tóc lên, soi gương khiến cả lớp cứ cười đau cả bụng rồi lại im bặt vì thầy giám thị đi qua, không quên “tặng” cho cả lớp cái nhìn đầy uy lực. Em cảm thấy mình thật may mắn khi được đi học, được thầy cô yêu thương, chăm lo, được bạn bè chia sẻ, gắn bó cùng nhau qua từng cung bậc cảm xúc, dù vui hay buồn.

Mãi mãi ở tuổi học trò – một ước mơ muôn thuở. Nhưng không ai có thể đi ngược lại quy luật của tự nhiên. Ai rồi cũng phải lớn khôn, cũng phải bước chân ra khỏi sự đùm bọc che chở của bố mẹ, để tiến tới với cuộc sống xô bồ ngoài kia với bao bộn bề, lo toan. Ta dần trưởng thành, và thôi không ngây ngô, mơ mộng, thôi không sống vô lo vô nghĩ như những ngày tươi đẹp đã qua.

Tờ lịch cứ ngày càng mỏng đi, sách mới được thay vào kệ, kiến thức ngày một nhiều thêm, những kì thi lớn cứ cận kề, những cột mốc của cuộc đời chờ ta chạm tới, những dự định lớn lao ai cũng phải có cho riêng mình. Em sẽ cố gắng học tập thật giỏi, mang những kiến thức mình được học để đóng góp cho nước nhà, rồi đây em sẽ làm việc trong ngành du lịch, để đi đây đi đó, để mở mang tầm mắt, để biết đất nước mình đẹp đến bao nhiêu.

Và không chỉ em, mà mỗi người học sinh cũng đều có mục đích phấn đấu, cũng có lựa chọn cho tương lai của mình. Nhưng tất cả đều có điểm chung, đó là cùng mang trong mình một tình yêu lớn với trường lớp, thầy cô và bạn bè, đều nỗ lực học tập vì chính tương lai của mình.

Giờ đây, đứng trước thềm năm học mới, mọi cảm xúc về những lần khai giảng vẫn không hề cũ kĩ, dù quen thuộc nhưng vẫn tươi mới. Trên con đường đến trường, hàng cây vẫn xòe tán che bóng mát, nắng dịu dàng luồn qua kẽ lá, nhảy nhót tinh nghịch trên tà áo dài trắng, tiếng cười đùa cứ khúc khích giòn tan, đâu đó trong lùm cây tiếng chim hót rộn ràng.

Tất cả đều quen thuộc, khiến tâm hồn ta như gợn sóng, gợi lại những ngày đi học đẹp đẽ, tiếp thêm năng lượng cho năm học mới. Những ngày tháng tiếp theo, em sẽ trân trọng, nâng niu và giữ gìn từng giờ phút bên nhau. Bởi mọi thứ đến rồi lại đi, chỉ còn lại những kỉ niệm, những dư vị ngọt ngào để rồi thấm sâu vào tận trái tim, vào tâm hồn mỗi người học trò, không cách nào quên được về một quãng đời học sinh đẹp đẽ, trong veo.

Mời bạn xem nhiều hơn 🌹 Tả Sân Trường Giờ Ra Chơi Lớp 6 🌹 15 Bài Văn Tả Hay Nhất

cảm nhận về trường thpt

Bài Văn Cảm Nghĩ Về Mái Trường Và Thầy Cô Cấp 3 Sinh Động – Bài 9

Cùng tham khảo và học hỏi cách hành văn súc tích, gãy gọn trong bài văn cảm nghĩ về mái trường và thầy cô cấp 3 sinh động dưới đây.

Khoảng thời gian ba năm học cấp ba không phải là quá dài so với nhiều người nhưng chẳng hề ngắn. Trong thời gian ấy, có rất nhiều người chỉ biết học, chỉ mong sao cho nhanh hết cấp ba để được đi đại học, để được tự do. Còn tôi, tôi không nghĩ vậy, khoảng thời gian ấy tôi không đối với tôi là khoảng thời gian vô cùng quý báu là khoảng thời gian hạnh phúc nhất cuộc đời vì tôi được học tại nơi đây, được học tại mái trường THPT này.

Quả thật thời gian trôi qua không chờ cũng chẳng đợi một ai cả. Chớp mắt cái đã bay vèo hết ba năm nhiều lúc không thể nào tin được rằng mình bây giờ đã già đầu nhất trường rồi. Còn nhớ mãi ấn tượng đầu tiên về trường của tôi là khi thấy các anh chị thi đỗ vào trường thì vô cùng ngưỡng mộ.

Ngày ấy cứ mỗi lần bố mẹ cho lên chơi là lại đi vòng qua cổng trường, lúc ấy hai bên con dốc cao thoai thoải của trường còn có hai hàng cây xanh tỏa bóng mát cho học sinh đi học mỗi buổi chiều mùa hè oi bức nhìn xa hơn một chút là cái biển cũ kĩ sơn màu xanh làm nổi bật lên dòng chữ trắng “Trường THPT chuyên…” ở đằng sau cánh cổng trường như hiện hữu bao điều bí mật kỳ thú chờ đợi tôi khám phá. Và đó cũng là động lực để tôi ước được bước chân vào học mái trường này.

Và rồi tôi cùng đỗ mặc dù số điểm vào trường của tôi không cao như các bạn khác. Ngày biết điểm những cảm xúc trong tôi như được vỡ òa. Niềm hạnh phúc xen lẫn tự hào và háo hức về một tương lai mới, môi trường mới, một cuộc sống tự lập xa gia đình của một cô bé 15 tuổi xâm chiếm hết tâm hồn tôi. Lúc đó tôi muốn hét lên cho cả thế giới biết “Tôi đỗ rồi!!!” – cái ước mơ mà tôi ấp ủ bao lâu cũng thành hiện thực rồi.

Tôi bước vào trường ngày đầu tiên vào một buổi sáng mùa hạ tầm tháng bảy do trường có lịch học vào sớm hơn các trường khác. Mặc dù hôm ấy trời không lạnh nhưng chân tay tôi cứ run hết cả lên, có lẽ là vì quá hồi hộp. Khi ấy những sợi nắng len lỏi qua các tán cây như nhuộm một màu tươi sáng hân hoan đón chào những tân học sinh mới bỡ ngỡ bước vào cổng trường. Khép nép trong màu áo trắng, tôi cảm giác mình như trưởng thành lên và thấy tự hào khi đeo trên mình phù hiệu của trường, phải rồi tôi đang lớn dần.

Khó có thể nào quên được những ngày đầu tiên bước vào lớp mới, phải dần làm quen với một sự thay đổi thực sự khi phải rời xa những gì đã quá quen thuộc đến nỗi như một phần của cuộc sống và nó đối với tôi nó còn khó hơn gấp bội lần, vì tôi là một con người thích sống khép kín và gần như là khó có thể giao tiếp với những người bạn mới. Nhưng con người ai cũng phải thay đổi, phải thích nghi với cuộc sống này. Dần dần tôi cũng đã có thể làm quen được gần hết các bạn trong lớp.

Ba mươi sáu con người mỗi người một vẻ, nhưng chúng tôi là một tập thể, chúng tôi luôn đoàn kết và gạt bỏ những cái tôi của mình. Những người bạn là những người đồng hành tuyệt vời luôn sát cánh bên tôi trong con đường học tập. Nhưng để nói tôi của ngày hôm nay một con người trưởng thành hơn rất nhiều thì thầy cô mới là những người có công rất lớn, thầy cô như là những người cha người mẹ thứ hai dạy dỗ chúng tôi thành người.

Nếu nói thầy cô là những người lái đò đưa học sinh qua sông, thì thầy cô giáo trường tôi là những người lái đò tận tâm. Ngôi trường của tôi không đồ sộ như các ngôi trường ở những thành phố lớp nhưng đối với tôi nó đặc biệt nhất. Đối với tôi nó còn quý giá hơn hàng vạn viên kim cương, bởi hàng ngày tôi đến nơi đây để biết thêm học hỏi thêm bao điều mới mẻ, tôi cảm nhận được thêm tinh thần yêu nước to lớn của dân tộc thấm đượm qua những áng văn qua những vần thơ cô giảng.

Tôi hiểu hơn những trang sử hào hùng những chiến công kỳ tích của cha ông để bảo vệ đất và tôi còn được đưa đến với những vùng đất mới với bao điều lý thú về thiên nhiên, về phong tục và truyền thống lâu đời của con người ở đó qua các bài giảng của thầy cô đã thức khuya dậy sớm để chuẩn bị cho chúng tôi. Ngoài ra chúng tôi còn được khám phá những tính chất định lý toán học, vật lý, hóa học lạ lẫm và thú vị. Có được tất cả những điều ấy là nhờ công lao của những người thầy cô giáo đã thầm lặng ngày ngày truyền đạt cho chúng tôi.

Thầy cô dạy cho chúng tôi những đức tính tốt đẹp những đạo lý để làm người, thầy cô luôn luôn quan tâm đến chúng tôi, trăn trở vì những khuyết điểm mà chúng tôi vấp phải. Và những người thầy người cô những con người luôn tận tụy suốt những năm tháng ấy đã dìu dắt tôi đến bên bến bờ tri thức.

Tôi yêu hàng cây lộc vừng luôn nở hoa vào lúc giao mùa từ xuân sang hạ, nó như tô điểm thêm cho mái trường này càng lung linh rực rỡ. Tôi yêu những giờ ra chơi tất cả ào ra sân tập thể dục như điệu như đàn ong vỡ tổ, đứa nào đứa nấy háo hức tập vui vẻ nở nụ cười, và cả những có tổ chức lễ khai giảng các dịp lễ lớn. Các bạn nữ tung bay trong tà áo dài thướt tha của tuổi mới lớn vui tươi hớn hở chào mừng những ngày lễ.

Tôi yêu lắm sân trường này mỗi khoảng nền đất, mỗi chiếc ghế đá đều in đánh dấu những kỉ niệm đẹp về mỗi lần chơi đùa nói chuyện rôm rả với lũ bạn. Nhớ lắm những kỉ niệm buồn vui những lúc sát cánh bên nhau những lúc vượt qua khó khăn trong học tập và những tình yêu “chớm nở” những rung động đầu đời những cảm xúc ngây ngô, vụng dại tuổi mộng mơ, tình yêu thời “cắp sách”. Nó thật đẹp!

Và bạn ơi, tôi biết mỗi ai trong chúng ta ai cũng đã từng có một thời học sinh hồn nhiên với bao kỉ niệm như thế! Tôi cũng vậy, tôi có một thời học sinh vô cùng vui vẻ, ý nghĩa. Một thời học sinh không bao giờ quên với những lần quên không làm bài tập bị thầy cô phạt.

Thời gian thì cứ trôi, trôi mãi chẳng chờ đợi một ai, khoảng thời gian ba năm trôi qua nhanh như chớp mắt và rồi mỗi chúng ta cũng sẽ đến lúc nói lời tạm biệt mái trường nơi đây để đến với những cuộc sống mới, môi trường học mới nhưng chúng tôi sẽ không bao giờ quên những ngày tháng tràn ngập kỉ niệm đẹp đẽ này. Dù có đi đâu thì ngôi trường này vẫn chiếm trọn vị trí cao nhất trong tôi – Ngôi trường THPT chuyên …. thân yêu!

Cảm Nghĩ Về Mái Trường Thpt Ấn Tượng – Bài 10

Bài văn cảm nghĩ về mái trường Thpt ấn tượng được scr.vn chọn lọc và chia sẻ đến bạn đọc dưới đây.

Nếu cuộc đời là một bản nhạc thì tuổi học trò nhất định là chương nhạc rực rỡ nhất. Vì sao? Bởi vì tuổi học trò lưu giữ những kỉ niệm hồn nhiên, tươi đẹp nhất. Đó là những kỉ niệm về bạn bè, về thầy cô và cả những buổi đi học đầu tiên. Cho đến hôm nay, cảm xúc về những ngày đầu tiên bước chân vào trường trung học phổ thông dường như vẫn còn nguyên vẹn trong tôi.

Tháng 8, trời trong xanh, hoa phượng đã không còn rực đỏ một góc trời, tôi cũng tạm biệt khăn quàng đỏ thắm, tạm biệt trường trung học cơ sở thân yêu. Một ngày trời nắng đẹp, tôi đến với mái trường trung học phổ thông. Nắng và gió nhảy nhót trên vai, trái tim tôi cũng rung lên từng hồi, háo hức và chờ mong. Cảm giác như quay lại ngày đầu tiên đi học 10 năm trước. Chỉ khác là không có mẹ nắm tay, vỗ về, chỉ có tiếng cười đùa của lũ bạn thân trên con đường đến trường.

Đường tuy dài nhưng đi rồi cũng sẽ đến. Khoảnh khắc nhìn thấy cánh cổng ngôi trường tôi luôn mong ước suốt 4 năm cấp 2, nhìn học sinh đi đi lại lại, nhìn từng tốp tiến vào cánh cổng màu vàng cao lớn, lòng tôi chợt trào dâng cảm xúc khó tả. Ngôi trường màu vàng cổ kính,mang kiến trúc châu Âu xinh đẹp, những hàng cây xanh ngắt, những hàng ghế đá trên sân trường, tất cả đều xa lạ với tôi. Dòng suy nghĩ nhanh chóng bị cắt đứt bởi tiếng loa thông báo tập trung.

Thầy Hiệu trưởng trang nghiêm xuất hiện trên khán đài long trọng, nhìn những học sinh mới còn ngây ngô, nở một nụ cười thân thiện và dùng giọng nói trầm ấm của mình chúc mừng chúng tôi, nhắc nhở và thông báo danh sách lớp sẽ được dán trên bảng tin ngay trước mặt. Chúng tôi nhanh chóng xem kĩ tên lớp của mình rồi người thì ôm chầm lấy nhau khi được học cùng lớp, người buồn bã khi bạn bè cùng cấp 2 bị chia ra.

Tôi cũng lo lắng, kiễng chân để tìm kiếm người bạn cùng lớp thân quen. Nhưng không, các bạn cấp 2 lớp tôi đều bị phân mỗi đứa một lớp, chúng tôi ôm nhau rồi về lớp như giấy báo. Không học cùng lớp nhưng vẫn có thể chơi chung, nghĩ vậy, lòng tôi nhẹ nhõm hẳn.

Lớp của tôi là lớp 10A2, nằm tại một góc khu nhà B đầy bóng cây xanh. Các bạn trong lớp đa số đã tìm một chỗ để ngồi. Nhìn những gương mặt lạ lẫm, tôi thấy căng thẳng hồi hộp hơn, vội bước vào lớp và tìm một chỗ trống. Mọi người có vẻ không quen nhau, trên mặt đều hiện ra sự lúng túng. Cô bạn xinh xắn bên cạnh bất ngờ nhào người sang chỗ tôi, cười tươi rói “chào cậu, tớ là Phương Linh”, tôi chân thành đáp lại, chúng tôi nói chuyện với nhau và Phương Linh trở thành người bạn đầu tiên của tôi ở mái trường phổ thông như thế.

Buổi đầu tiên chỉ gặp gỡ cô giáo chủ nhiệm và làm quen các bạn trong lớp. Cô giáo chủ nhiệm trẻ trung và tâm lý, ân cần hướng dẫn, dặn dò chúng tôi. Những khuôn mặt xa lạ dần trở nên ấn tượng hơn. Những nụ cười cũng dần vang lên trong lớp học, niềm vui đã lặng lẽ xâm chiếm sự hồi hộp, bỡ ngỡ trong tôi. Chúng tôi tạm biệt nhau bằng những nụ cười, hi vọng cả lớp sẽ vui vẻ và cùng nhau cố gắng học tập.

Rồi 1 tuần học nhanh chóng trôi đi, 40 gương mặt đã thân thuộc hơn, chúng tôi còn đặt cho nhau những biệt danh thú vị, hẹn nhau cùng mặc những chiếc áo dài trắng tinh khôi trong lễ khai giảng chính thức. Tôi cảm thấy, thì ra bắt đầu thích nghi với hoàn cảnh xa lạ không khó khăn đến vậy, chỉ cần mình mở lòng, mọi chuyện đều trở nên dễ dàng. Những ngày học đầu tiên đã cho tôi đủ cung bậc cảm xúc, không còn ngây ngô như ngày lớp 1, tôi thấy mình dường như trưởng thành hơn, chủ động làm quen cách sinh hoạt, học tập của trung học phổ thông.

Ngày khai giảng chính thức, trời vẫn trong xanh và ánh nắng vàng nhạt, nhìn những người bạn mới lần đầu tiên thướt tha trong tà áo dài như mình, nhìn những quả bóng bay đủ màu sắc theo gió nhẹ bay cao cao mãi, niềm hạnh phúc chưa bao giờ lan tràn mạnh mẽ trong trái tim tôi đến vậy. Phương Linh quay lại mỉm cười với tôi. Nụ cười đó đến tận hôm nay tôi vẫn luôn ghi nhớ.

Một thời gian đã qua đi tại ngôi trường trung học phổ thông, nhưng cảm xúc về những ngày đầu tiên tại nơi này tôi vẫn luôn lưu luyến không quên. Nó nhẹ nhàng trở thành một phần kí ức tươi đẹp trong tuổi học trò của tôi.

Xem thêm 🌷Thuyết Minh Về Ngôi Trường Em Đang Học ❤️️15 Bài Hay Nhất

cảm nhận về trường thpt

Cảm Nghĩ Về Ngôi Trường Thpt Em Đang Học Hay Đặc Sắc – Bài 11

Với đề bài yêu cầu viết văn cảm nghĩ về ngôi trường thpt em đang học hay đặc sắc thì scr.vn đã chuẩn bị sẵn bài văn mẫu sau đây để bạn tham khảo rồi nhé!

Trường THPT B Phủ Lý, một ngôi trường đơn sơ tuổi đời còn rất trẻ, không nằm ở trung tâm thành phố ồn ào, náo nhiệt nên ngôi trường có một sự thanh bình hiếm có: không gian yên tĩnh, không khí trong lành. Nơi đây, em đã gắn bó trong suốt 3 năm học cấp 3.

Chắc hẳn trong chúng ta ai cũng có ngày đầu tiên đi học, với em, những ngày đầu tiên ấy không thể nào quên. Còn nhớ ngày đầu tiên bước chân vào ngôi trường cấp 3 này, cảm giác bỡ ngỡ, xa lạ với trường mới, thầy cô mới, bạn mới đã khiến em rụt rè, lo sợ, nhưng các thầy cô ở đây với lòng nhiệt huyết của “người lái đò tận tụy” đã xóa tan đi những cảm giác ban đầu đó.

Quen dần với những ngày đến lớp, thầy cô, bạn bè, quen với một mái trường với hàng cây xanh rợp bóng và con đường sớm tối đi về đã trở thành những kỷ niệm khó quên. Mái trường là biểu hiện sức sống, sự vươn lên của xã hội. Dường như mỗi người đều có một mối liên hệ nào đó với một mái trường.

Nhà thơ Chế Lan Viên đã từng viết: “Khi ta ở chỉ là nơi đất ở. Khi ta đi, đất bỗng hóa tâm hồn…”. Đúng như vậy, thời gian chính là thứ keo gắn bó kì diệu nhất, mái trường, thầy cô, bạn bè giờ đây đã trở thành gia đình thứ hai của em cũng như các bạn học sinh ở đây. Giờ sắp phải rời xa nơi này, bất cứ học sinh lớp 12 nào cũng có chút không nỡ…

Nhưng dòng đời phải luôn luôn chuyển động, con người ai ai cũng phải lớn lên, kết thúc đời học sinh để bước sang một trang mới của cuộc đời, để sống có ích một cách trọn vẹn. Tốt nghiệp cấp 3, mỗi người chọn cho mình một ngã rẽ nhưng em tin rằng không ai có thể quên kỉ niệm của những năm tháng học trò.

Nếu năm học lớp 10, chúng ta có thể run sợ khi đứng trước giáo viên nhưng đến năm học lớp 12 này, thầy cô vừa là cha mẹ, vừa như những người bạn của chúng ta, thân thiết, gần gũi, đầy tình cảm. Đứng trước ngã rẽ của cuộc đời ta mới thấy lời khuyên của các thầy cô có ý nghĩa biết bao.

Sau mỗi tiết học, nhìn những giọt mồ hôi lăn trên trán và ướt đẫm áo thầy cô, lòng tôi bất chợt xót xa. Nhưng các bạn khác có ai biết đâu, có ai từng ngắm nhìn kĩ bất cứ một thầy cô nào, nhìn bằng cả tấm lòng thì sẽ thấy thầy cô như mỉm cười sau một tiết truyền thụ kiến thức khiến học sinh hiểu bài và ngược lại.

Có thể chúng ta cho rằng đó là bổn phận, trách nhiệm của giáo viên. Chúng ta vào học thì đã đóng học phí cho nhà trường thì coi như đó là sự trao đổi công bằng nhưng đó có thật sự là công bằng không khi thầy cô tốn bao công sức, tâm huyết, yêu thương chúng ta và xem như là một phần của cuộc sống, niềm vui.

Khi chúng ta rời khỏi con đường học vấn, bắt tay vào công cuộc xây dựng đất nước, tuổi xuân đang phơi phới vẫy gọi thì lúc đó thầy cô đã về tuổi xế chiều. Suốt cả cuộc đời dạy học thầy cô nhân được gì? Niềm vui? Có đấy nhưng nỗi buồn thì lại rất nhiều. Những cơn giận được biểu thị qua thái độ, hành động khi thầy cô la rầy hoặc bị điểm kém. Những điều đó tuy rất đơn giản và đến với chúng ta chỉ trong phút chốc nhưng lại là một vết thương trong lòng thầy cô.

Tình cảm thầy trò rất thiêng liêng, cao cả. Và công lao thầy cô được ví như người lái đò thầm lặng chở học trò qua sông. Dù cho con sông đó phẳng lặng hay phong ba bão táp thì thầy cô vẫn cố gắng hoàn thành nhiệm vụ. Từng chuyến đò qua là biết bao thế hệ trưởng thành nhưng khi con thuyền đó quay trở về để tiếp tục sự nghiệp thì chỉ còn một mình thầy cô “lẻ bóng”, học trò đã đi xây dựng sự nghiệp, cuộc sống mới, có ai còn nhớ đến người đã chở con thuyền tri thức và tình thương đó không?

Nhưng thầy cô không hề nghĩ đến, đơn giản là vì thầy cô biết rằng đó là quy luật sống và là lương tâm của một nhà giáo chân chính. Thầy cô không mong sau này học trò sẽ nhớ đến mình, sẽ quay trở về và báo đáp công ơn dạy dỗ mà chỉ hi vọng những đứa trẻ đó sẽ thành công, mang danh dự về cho quê hương, đất nước thế là đã làm cho thầy cô vui lòng.

Buồn lắm chứ, và cả thương nữa, không đành lòng xa những đứa con yêu dấu trong đại gia đình nhưng biết làm thế nào đây, thầy cô không thể nào mãi mãi giữ chúng ta bên mình để dạy dỗ. Chúng ta như những con chim non đang tập bay, khi đủ trình độ thì phải thả con chim đó ra để cho chúng bay lượn trên bầu trời tự do. Đây là nỗi buồn sâu lắng nhất và là nỗi niềm chung của tất cả những người theo nghiệp Nhà giáo.

Không chỉ dạy chữ, quan trọng hơn cả là thầy cô dạy chúng ta cách làm người. Uốn nắn, rèn luyện chúng ta trở thành con người nhân nghĩa, lễ phép… công ơn thầy cô không có gì so sánh được. Thế là chỉ còn chưa đầy 3 tháng nữa chúng ta bước sang một ngả khác, thời gian thoăn thoắt như thoi đưa, ước như thời gian quay được trở về thời điểm mới bước vào ngôi trường này để được từng thầy cô ân cần dạy dỗ.

Trong cuộc sống hối hả, nhộn nhịp của xã hội và đầy rẫy những cạm bẫy của cuộc đời chúng ta cảm thấy mệt mỏi, muốn quay về và muốn quay về bến đò xưa thì thầy cô là người luôn chờ đợi và dang tay ra để chào đón những đứa con thân yêu trở về. Chúng ta hãy dùng trí óc và con tim để ghi khắc từng kỉ niệm, từng chút một để chúng ta sẽ không lầm đường lạc lối trong cuộc đời tấp nập xô đẩy với vô vàn sóng gió. Chúng ta hãy tự tin và đứng vững trên đôi chân mình và hãy tin rằng thầy cô luôn bên cạnh, sẵn sàng nâng đỡ khi chúng ta vấp ngã.

Những ngày này, học sinh khối 12 đang tất bật bước vào giai đoạn ôn thi tốt nghiệp, ôn thi đại học, những lo lắng cho kì thi sắp tới dường như bao trùm tất cả nhưng một chút nào đó trong chúng ta là sự tiếc nuối, tiếc nuối quãng đời học sinh, tiếc nuối sự gắn bó được tạo ra như một thói quen. 3 năm học, dài đấy nhưng cũng thật nhanh, và dù sao nó cũng để lại trong ta biết bao kỉ niệm đẹp đẽ, trong sáng mà có lẽ cả cuộc đời này không bao giờ quên.

Tham khảo🌺 Cảm Nghĩ Về Thầy Cô Giáo Mà Em Yêu Quý Lớp 7 ❤️️ 15 Mẫu

cảm nhận về trường thpt

Bài Cảm Nhận Về Mái Trường Cấp 3 Chọn Lọc – Bài 12

Bài văn cảm nhận về mái trường cấp 3 chọn lọc sẽ gợi ý cho các em thêm nhiều ý văn hay và hấp dẫn.

Với mỗi người, tuổi học trò luôn là khoảng thời gian vui vẻ và vô lo nhất. Và đặc biệt, cứ mỗi buổi tựu trường, chúng sẽ mang đến cho ta nhiều cảm xúc thú vị hơn. Tôi cũng vậy, dù đã trải qua rất nhiều buổi tựu trường, nhưng lần nào tôi cũng cảm thấy háo hức và chờ mong ngày này. Và đặc biệt, cái cảm giác lần đầu tiên tôi bước chân đến ngôi trường cấp 3 của tôi lại khiến tôi nhớ sâu sắc hơn. Đó là trường Trung Học Phổ Thông Ngô Quyền – Biên Hòa, Đồng Nai.

Trường Ngô Quyền là ngôi trường ước mơ từ nhỏ của tôi. Từ lâu, tôi đã hi vọng mình có thể được học trong môi trường này. Vì đây là một ngôi trường nổi tiếng với bề dày thành tích học tập và các hoạt động văn nghệ thể thao. Do đó, ngôi trường này không chỉ là mơ ước của tôi, mà còn là mơ ước của nhiều bạn học khác. Cứ thế, nuôi dưỡng ước mơ bằng sự phấn đấu học tập của mình. Tôi đã đậu vào ngôi trường cấp 3 mà tôi mơ ước.

Và cái cảm xúc hân hoan vui mừng của tôi càng được nhân lên gấp bội, khi tôi nghe tin mình được xếp vào lớp nguồn của khối 10A1. Quả thật, bao niềm vui, hạnh phúc và xen lẫn một chút tự hào vỡ òa trong tôi. Mọi thứ đã khiến tôi háo hức và mong ngóng ngày tựu trường từng ngày.

Buổi tựu trường, tâm trạng tôi bỗng nhiên trở nên khác lạ. Một chút bối rối, một chút ngỡ ngàng và một chút gì đó lo lắng diễn ra trong lòng tôi. Thú thật, lúc ấy, tôi rất hi vọng mình được như ngày xưa, được người thân đưa đến lớp. Có lẽ, vì mọi thứ diễn ra trước mắt tôi, đã khác hoàng toàn so với trước kia. Đã không còn tiếng cười đùa, chạy nhảy nô giỡn. Hãy không còn những người thầy cô quen thuộc. Thay vào đó là một không khí trạng trọng hơn, “trưởng thành” hơn. Và thầy cô, bạn bè cũng hoàn toàn mới.

Tất cả những cảm giác ấy, nó khiến tôi có chút rụt rè khi bước qua cổng trường. Nhưng, đây là ngôi trường tôi mơ ước bấy lâu, tại sao tôi lại sợ hãi như vậy? Sốc lại tinh thần, tôi tự tin và bước đến lớp học của mình hơn. May mắn đã mỉm cười, tôi phát hiện 2 đứa bạn cấp hai của tôi học chung lớp mình. Tụi nó cũng y chang tôi, vừa gặp mặt nhau là mừng rỡ, chạy lại nói chuyện vui vẻ. Mải nói chuyện với nhau, tôi dần quên đi cảm giác sợ hãi và rụt rè ba đầu.

Một lát sau, cô giáo chủ nhiệm bước vào lớp. Trong đầu tôi hiện lên hàng loạt câu hỏi. Cô chủ nhiệm mình dạy môn gì nhỉ? Không biết cô có nghiêm không? Hôm nay mình phải làm gì?… Và, ngay lập tức cô cũng giải đáp toàn bộ những câu hỏi ấy của tôi. Cô chủ nhiệm của tôi là cô Hoa – dạy môn Ngữ Văn. Cô rất hiền và dịu dàng. Buổi gặp đầu tiên đó, có nhẹ nhàng tâm sự và nói chuyện với cả lớp. Nhưng một người mẹ, cô đã truyền tải một cách ân cần những lời nhắn nhủ cho chúng tôi khi mới bước vào một môi trường học tập mới.

Sau buổi giới thiệu, cô cũng bắt đầu bầu chọn ra các cán sự trong lớp. Buổi bầu chọn diễn ra rất vui vẻ và gần gũi. Các bạn trong lớp đều rất thân thiện và hòa đồng. Cứ như vậy, tôi bỗng cảm thấy rất mong chờ được làm quen và học tập tại lớp 10A1 này. Và tôi cũng cảm thấy thân quen hơn với ngôi trường mới.

Quả thật, ngày khai giảng thật tuyệt vời. Mặc trên mình tà áo dài trắng tinh, tôi thấy mình trưởng thành hơn rất nhiều. Bây giờ, tôi đã chính thức trở thành một cô nữ sinh trung học, đã ra dáng thiếu nữ rồi. Cái ước mơ được học trong ngôi trường này đã thành hiện thực. Mọi cảm xúc của ngày hôm đó đều in sâu vào tâm trí tôi, từ lo lắng, bối rối cho đến tự hào và thân quen.

Sau hai tuần học đầu tiên, tôi đã quen với lớp. Đã lập hội bạn bè suốt ngày ăn vặt chơi đùa và đã được tất cả thầy cô giảng dạy nhớ mặt rồi. Môi trường thật sự rất tuyệt vời, còn hơn cả những gì tôi mong đợi. Bạn bè hòa đồng vui tính, cô chủ nhiệm ân cần và dịu dàng. Các tiết học thì thú vị và hấp dẫn. Đây chính là những gì tôi mong ước khi được học cấp ba.

Để xứng đáng học trong một môi trường học tập tốt, tôi sẽ cố gắng hết sức, phấn đấu học tập và rèn luyện để xứng đáng trở thành một học sinh xuất sắc. Và tất cả cảm xúc của ngày đầu tiên đến với ngôi trường cấp ba này, tôi sẽ không bao giờ quên.

Tham khảo văn mẫu 🌺Biểu Cảm Về Thầy Cô ❤️️ 16 Bài Văn Phát Biểu Cảm Nghĩ Hay

cảm nhận về trường thpt

Văn Cảm Nghĩ Của Em Về Mái Trường Cấp 3 Điểm Cao – Bài 13

Bài văn cảm nghĩ của em về mái trường cấp 3 điểm cao sau đây đã để lại nhiều ấn tượng cho các bạn đọc, cùng đón đọc ngay nhé!

Thời gian cứ lặng lẽ trôi đi để lại cho con người ta nhiều dư âm vang vọng. Và rồi, nó đã khắc lên trái tim mỗi cô cậu học trò những kỉ niệm khó có thể phai mờ. Sau khoảng thời gian miệt mài học tập đầy căng thẳng, lại qua hai tháng hè nghỉ ngơi. Giờ đây, ngưỡng cửa thời gian của những thử thách dưới mái trường Trung học phổ thông đang rộng mở chào đón tôi. Trong cái không khí mát mẻ của những cơn mưa đầu thu, tôi bắt đầu buổi học đầu tiên tại ngôi trường trung học phổ thông Hai Bà Trưng.

 Thời gian thấm thoát thoi đưa, lúc quay đầu nhìn lại, bất tri bất giác đã trải qua 4 năm rồi, kể từ cái ngày đầu tiên tôi bước vào cấp 2. Đến bây giờ, tôi để lại phía sau biết bao niềm nhớ nhung, nuối tiếc dưới mái trường Trung học cơ sở, chia tay với bạn bè, thầy cô, chia tay với những tia nắng mùa hè rực rỡ, tiếng ve kêu râm ran, chia tay với chùm hoa phượng vĩ, với màu khăn quàng đỏ thắm.

Kể từ giờ phút này, tôi – bạn và tất cả chúng ta sẽ bắt đầu từ một chân trời mới trong cuộc hành trình vươn tới đỉnh cao của tri thức cùng với đó là những kỉ niệm mới mẻ và đáng nhớ nhất của tuổi học trò, khoảng thời gian đẹp đẽ bên tà áo dài trắng thướt tha, mái trường thân thương với bạn bè và thầy cô. Và khoảnh khắc đó chính là lúc mà tôi đặt những bước chân đầu tiên vào cổng trường THPT Hai Bà Trưng.

 Ngày đầu tiên đến trường là một ngày nắng ấm, khí trời dìu dịu êm ái. Bước qua cánh cổng trường, một thế giới mới như mở ra trước mắt, tôi thấy lòng mình bồi hồi, một cảm giác kì lạ! Một cảm xúc khó có thể gọi tên, có lẽ đó là sự ngỡ ngàng, lạ mà quen, xen lẫn chút tự hào, hãnh diện. Không còn là cái cảm giác sợ hãi, nhút nhát oà khóc vào lòng mẹ như ngày đầu tiên vào lớp 1. Cũng không còn là cảm giác rụt rè với những mơ ước trong sáng rất đỗi ngây thơ khi ngày đầu tiên bước vào cấp II.

Đã bao lần trải qua cái cảm giác của “ngày đầu tiên đi học” nhưng lần này lại khác, một cảm giác lạ, một cảm xúc mới. Tôi đã trưởng thành hơn trong suy nghĩ, dường như cảm xúc đang nói với suy nghĩ của tôi: “Ta đã lớn rồi – 15 tuổi. Bước chân đã chững chạc hơn, để bước vào một môi trường học tập mới, là một trong những nơi chứa đựng cánh cửa tri thức quan trọng nhất của quãng đời học sinh đang chờ ta chạm đến.” Mang theo những cảm xúc đó, tôi bắt đầu ngày học đầu tiên của mình tại mái trường hồng.

 Ngôi trường uy nghiêm trong cái nhìn của tôi, nhưng thật thân thiện như ngôi nhà thứ hai khi tôi cảm nhận bằng trái tim. Tôi dường như bị hòa lẫn vào trong sự náo nức, đông vui của không khí ngày đầu tiên đến trường. Mọi người ai cũng ăn mặc đẹp và nghiêm chỉnh, các bạn học sinh mang trên mình chiếc áo sơmi trắng tinh khôi cùng với chiếc cà vạt đặc trưng của trường, ai cũng vui vẻ lại tò mò về lớp mới, bạn mới.

Thầy cô ân cần, tận tình chỉ bảo học sinh mới về trường lớp. Một cảm giác thật ấm áp len lỏi trong tâm hồn tôi. Tất cả đều mới mẻ nhưng thật thân thương. Ý nghĩ về trường, về thầy cô có chút khang khác, có chút ngỡ ngàng, lạ lẫm. Bạn bè lần đầu tiên gặp mặt, trao nhau sự bối rối ngượng ngùng, thầy cô trao cho học sinh sự ấm áp thân thiện. Và rồi tất cả mọi người sẽ thân thiết với nhau, sẽ là một gia đình. Tôi tin là như vậy.

Chính từ ngôi nhà này, là sự khởi đầu của những khó khăn, thử thách mà tôi sẽ phải vượt qua để có được thành công mà tôi luôn mong đợi. Phải rồi, tôi sẽ hiên ngang bước qua mọi khó khăn, tự tin thách thức với mọi thử thách, cố gắng phấn đấu học tập thật tốt.

Cứ thế là tôi đã vào học ở trường Trung học phổ thông được hơn 3 tháng. Ba tháng thật đầy ấn tượng, cũng thật nhiều bất ngờ. Bởi mỗi khi bước chân đến lớp, tôi lại khám phá thêm được nhiều điều mới mẻ, thú vị từ bạn bè, từ ngôi trường mới và từ cuộc sống học sinh THPT của mình cùng với sự giúp đỡ của thầy giáo chủ nhiệm.

Chủ nhiệm lớp tôi là thầy Võ Văn Tú. Theo góc nhìn của tôi, thầy là một người rất hài hước, vui vẻ, yêu thương học sinh nhưng cũng vô cùng nghiêm túc trong công việc. Trong quá trình học tập, với sự giúp đỡ của thầy, tôi đã dần hòa nhập hơn với các bạn, cởi mở, năng động hơn, đồng thời rút ra được rất nhiều kinh nghiệm. Ngoài ra, trên cương vị là một thành viên của ban cán sự lớp, tôi cũng học được rất nhiều kĩ năng bổ ích thông qua mỗi một hoạt động: cách tổ chức các trò chơi tập thể, cách phân công công việc cho các bạn,….

Trong khoảng thời gian vừa qua, ghi lại kỉ niệm sâu đậm nhất trong tôi có lẽ là ngày khai giảng. Trong bộ áo dài trắng truyền thống của nữ sinh xứ Huế, tôi có chút ngại ngùng cảm thấy mình như trưởng thành hơn. Cùng các bạn trong lớp và thầy chủ nhiệm bước qua cánh cổng trường, hai bên lối vào, dưới những hàng cây xanh rợp bóng là các chị lớp 12 vẫy nón chào đón chúng tôi. Khoảnh khắc đó, tôi thật sự rất xúc động.

Sau đó là màn biểu diễn văn nghệ truyền thống về lịch sử của trường. Tiếng trống khai trường do thầy hiệu trưởng gióng lên vang xa và âm thanh đó như lưu vào trong tôi một cảm xúc xao xuyến, lạ lùng. Tôi biết là từ khoảnh khắc ấy, tôi đã là một thành viên của mái trường này rồi.

 Tuổi mười lăm chóng buồn và cũng nhanh vui. Tuy mới học cùng nhau và cũng chưa thật hiểu hết về hoàn cảnh và tính cách của từng người trong lớp, nhưng tôi tin, thời gian sẽ giúp cả lớp tôi ngày một gắn bó hơn và học tập cũng sẽ tiến bộ hơn. Những ngày đầu bỡ ngỡ bước vào THPT Hai Bà Trưng của tôi là như thế. Đối với tôi, nó sẽ là những ngày đáng nhớ, là những kỷ niệm ngọt ngào không thể nào quên.

Tham khảo văn mẫu 🌷Kể Về Thầy Cô Giáo Của Em Lớp 6 ❤️️bên cạnh bài Cảm Nhận Về Mái Trường Cấp 3

cảm nhận về trường thpt

Văn Cảm Nhận Về Mái Trường Cấp 3 Hay Xuất Sắc – Bài 14

Bài văn cảm nhận về mái trường cấp 3 hay xuất sắc sau đây được nhiều bạn đọc yêu thích và chia sẻ rộng rãi trên các diễn đàn văn học nổi tiếng.

Qua rồi cái thời cấp hai, nửa ngây ngô, nửa dại khờ, mỗi ngày áo trắng, khăn quàng đỏ cắp sách tung tăng tới trường. Thuở ấy chúng ta vẫn mặc định mình là những đứa trẻ, hầu như chẳng biết lo lắng là gì, cái nghĩ đến nhiều nhất chắc là việc học và việc chơi. Nhưng hôm nay đây, lần đầu tiên bước vào mái trường cấp ba, vô hình trong tôi đã có những thay đổi đáng kể trong tâm hồn.

Giữa một lớp học, hơn bốn mươi học sinh, tôi cảm thấy thật xa lạ và có chút gì đó bỡ ngỡ, tôi cứ muốn thu mình về một góc nhỏ, dĩ nhiên tôi không phải là học sinh lớp một với ý định khóc nhè nữa. Nhưng cái cảm giác bỡ ngỡ thì vẫn tràn trong tâm trí. Buổi đầu tiên tôi bước vào mái trường cấp ba cũng chính là buổi khai giảng đầu tiên ở trung học phổ thông của tôi. So với cái sân trường trung học cơ sở chứa lưa thưa vài trăm học sinh, thì đối với tôi, cái sân trường lố nhố tới gần 2000 học sinh này khiến tôi cảm thấy choáng ngợp.

Nam mặc đồng phục, sơ vin gọn gàng, trông ai nấy thật sáng sủa, còn đám con gái chúng tôi thì được thử cảm giác mới trong bộ áo dài trắng muốt tinh tươm và chúng tôi không còn đeo khăn quàng đỏ thắm nữa. Quả thật tôi vẫn còn chưa quen với việc mặc áo dài cho lắm, nhưng tôi vẫn thấy nó thật đẹp và cảm thấy thật tự hào khi được mặc chiếc áo dài xinh xắn mà mẹ may cho từ tháng trước ấy.

Hôm khai giảng là một ngày nắng đẹp, trời xanh ngắt, thỉnh thoảng mới có một đám mây trắng như cục bông lơ lửng bay ngang trời. Buổi khai giảng diễn ra rất suôn sẻ, tôi nhìn thấy mái trường bề thế, xinh đẹp mà lòng cũng có cảm giác vui sướng và rạo rực hẳn lên, tuy nhiên tôi chỉ giấu nó trong lòng.

Tôi rất ấn tượng với hàng phượng vĩ cổ thụ trong sân trường, chắc cũng đâu đó tầm chục cây, cây nào cũng xum xuê bóng mát, dưới mỗi gốc cây đầu có một chiếc ghế đá. Tôi tưởng tượng đến buổi ra chơi mà cầm sách ra đó ngồi thì phải tuyệt vời lắm, có thế tôi lại càng yêu hơn ngôi trường này hơn một chút.

Trong suốt buổi ngồi dưới cái nắng nhàn nhạt ngoài trời để lần lượt nghe ban giám hiệu cùng thầy cô phụ trách lên phát biểu, khi các bạn mải mê che nắng, hoặc bông đùa vài câu với nhau, thì tôi lại tò mò nhìn vào những ô cửa sổ ngả màu nâu ở các phòng học, rồi dự đoán xem lớp mình sẽ học phòng nào.

Trường tôi rất đông giáo viên, nghe bảo có tới gần trăm người, hôm nay ai nấy đều ăn mặc rất lịch sự, đặc biệt những tà áo dài xinh xắn của các cô cứ làm tôi thích thú mà ngắm không rời mắt nổi. Thế rồi, tôi lại bắt đầu quan sát thầy chủ nhiệm lớp, ấn tượng ban đầu của tôi về thầy rất tốt, cả người thầy đều toát lên một vẻ lạnh lùng và tài giỏi, tôi nghĩ thầy có lẽ sẽ là một giáo viên chủ nhiệm nghiêm túc lắm đây.

Sau khi kết thúc buổi khai giảng chúng tôi được thông báo đi nhận lớp và nhận thời khóa biểu. Khi đã yên vị ở một góc khá yên tĩnh và phù hợp, tôi bắt đầu thấy những tiếng thì thầm nói chuyện, và tôi phát hiện ra mình cô đơn, bởi tôi chẳng quen ai cả, tôi cũng chưa dám bắt chuyện với ai, bởi tôi vẫn quen để người ta bắt chuyện trước.

Lúc này đây tôi bắt đầu cảm thấy buồn bã trong lòng, tôi nhớ đến mấy đứa bạn mà thời cấp hai vẫn thường gắn với nhau như hình với bóng, học chung, chơi chung, đến thi học sinh giỏi cũng chọn cùng một môn, vậy mà giờ đây phải xa chúng nó để tìm đến tương lai khác. Chắc có lẽ sau này cũng ít có cơ hội gặp lại.

Thầy chủ nhiệm bước vào lớp, giọng thầy trầm trầm, thầy nói rất ngắn gọn về nội dung học về định hướng trong những năm học tới. Tôi nhìn vào thời khóa biểu mà thấy có chút áp lực, bởi lớp tôi vốn là một trong hai lớp chọn ban tự nhiên, nên thời khóa biểu hiển nhiên sẽ dày đặc hơn, hầu như toàn học cả ngày.

Ôi, thế là xa rồi những ngày tháng rong chơi, mai đây tôi sẽ bắt đầu vào những buổi học ngập đầu, những buổi giải bài tập hoa mắt, tôi sẽ bắt đầu phải suy nghĩ đến chuyện ôn khối nào, thi ngành gì, học đại học ở đâu, và ti tỉ những chuyện khác nữa. Tôi bỗng tò mò không biết những bạn khác có nghĩ như tôi không, trước đây các bạn ấy như thế nào. Nhưng ngoài mấy điều lo lắng vụn vặt, tôi cũng đã thấy những năm tháng cấp ba đầy thử thách và cũng đã thấy một cánh cửa mới đang dần mở ra cho tôi.

Nói thật ngày đầu đến trường đối với một đứa đã 15 tuổi như tôi nó không có nhiều kỷ niệm đặc biệt, ngoài cảm giác hơi bỡ ngỡ và lạc lõng một chút. Và tôi nghĩ rằng tất cả học sinh đều như vậy, chẳng qua mức độ nó như thế nào mà thôi. Tôi luôn có một niềm tin vững chắc rằng đây sẽ là ngôi trường mà tôi có thể học tập và định hướng cho mình một tương lai thật tốt, cũng chẳng hiểu vì sao tôi có niềm tin lạ lùng như vậy, nhưng tôi vẫn tin chắc là như thế, đây cũng là một khởi đầu tốt cho bước đường của tôi sau này.

Chia Sẻ Bài 💦 Tả Về Ngôi Trường Bằng Tiếng Anh Có Dịch ❤️️ 15 Bài Hay

cảm nhận về trường thpt

Bài Văn Cảm Nhận Về Mái Trường Cấp 3 Hay – Bài 15

Bài văn cảm nhận về mái trường cấp 3 hay sẽ giúp các em có cái nhìn tổng quan về bố cục của một bài văn cụ thể nhất.

Trong cuộc đời của mỗi con người sẽ có những khoảnh khắc thật sự có ý nghĩa. Bước vào mái trường cấp III, với bao nhiêu là niềm vui của tuổi học trò, khoảng thời gian thướt tha bên tà áo dài trắng, tung bay cùng những kỉ niệm thân thương với bạn bè và thầy cô. Và khoảnh khắc đó, có lẽ chính là lúc này đây, khi mà tôi đặt chân bước vào ngôi trường Võ Thị Sáu.

Võ Thị Sáu- một nữ anh hùng tuổi 16 đầy mơ mộng, 1 cô gái rất trẻ, trong trắng, sống rất lạc quan nhưng có tinh thần dũng cảm và sẵn sàng hi sinh vì Tổ quốc. Đó là tên của ngôi trường thân thương sẽ gắn bó với tôi trong suốt quãng thời gian học cấp III này. Võ Thị Sáu là một ngôi trường có lịch sử khá lâu đời, với khoảng sân rộng rãi, hàng cây xanh mát, ngôi trường tuy có chút cổ xưa nhưng vẫn mang lại cho học sinh chúng tôi một cảm giác thoải mái và thân quen.

Ở ngôi trường này, các thầy các cô như là những người cha người mẹ, thật vậy, có nhiều lúc nhờ sự động viên và nhiệt tình của thầy cô làm cho bao nhiêu áp lực, mệt mỏi của việc học tập gần như tan biến. Được làm quen với trường ngay từ những tháng hè, tôi đã có dịp tìm hiểu đôi nét về nơi đây. Vậy nhưng, sao hôm nay tôi có cảm giác lạ quá! Trong lòng tôi, lâng lâng đến khó tả, chắc vì đây là lần đầu tiên tôi được mặc áo dài trắng, ra dáng một nữ sinh cấp III với bao nhiêu là kỉ niệm sẽ còn đợi tôi trong khoảng thời gian tới.

Đúng rồi vì hôm nay là ngày khai trường, hôm nay là ngày đầu tiên chính thức bắt đầu cho 3 năm học cấp III của tôi. “Ôi! Cái cảm giác thân quen này, xen lẫn chút hồi hộp, bỡ ngỡ. Thân quen vì được trở lại với trang sách, con chữ, hồi hộp vì từ nay chặng đường học sinh của tôi sẽ bước qua 1 ngưỡng cửa mới.”

Tôi cứ ngỡ, lên cấp III áp lực học tập nặng nề sẽ làm tan đi hết những tiếng cười trong trẻo, những nụ cười hồn nhiên nhưng không, tôi đã lầm. Đến với mái trường Võ Thị Sáu sẽ là một trang mới trong kí ức học sinh của tôi. Từ ánh mắt, nụ cười, từng lời dặn, những cử chỉ hỏi han, quan tâm của các thầy các cô ở đây làm lòng tôi như ấm lại, tôi chợt nhớ đến cái cách mà các thầy các cô cầm tay từng học trò của mình để nắn nót từng nét chữ như hồi còn cấp I.

Tôi may mắn vì được học vào lớp chuyên, cô giáo chủ nhiệm lớp tôi còn khá trẻ, giọng cô ấm, lời nói nhẹ nhàng và đặc biệt là : như những thầy cô khác, cô có một tấm lòng, một lòng nhiệt thành với các học sinh của mình. Bạn bè ở đây, cho dù chỉ là những người bạn không quen, chỉ mới tiếp xúc với nhau trong vài buổi sinh hoạt nhưng tôi có cảm giác thân thuộc như là anh em trong gia đình của mình.

Họ- Những học sinh của ngôi trường mang tên Võ Thị Sáu này, và đặc biệt là những anh, em trong tập thể lớp 10A8 của tôi luôn mang đến cho nhau tiếng cười, họ đến với nhau bằng tất cả lòng chân thành, không ích kỉ, nhỏ nhen và điều quan trọng nhất là : chúng tôi sẽ đoàn kết bên nhau để vượt qua những khó khăn không chỉ trong ba năm học mà còn cả chặng đường tương lai phía trước.

Chỉ ngay trong những buổi sinh hoạt đầu tiên, tôi đã nhận ra ngay đây thật sự là một ngôi nhà chung, một tập thể vô cùng đoàn kết không những trong phạm vi lớp học mà là toàn trường. Các bạn cùng giúp nhau tiến bộ, các thầy cô nhiệt tình chỉ dẫn cho các bạn từng li từng tí một. Trong một tương lai không xa, tôi tin chắc rằng trường Trung học Phổ thông Võ Thị Sáu sẽ ngày càng phát triển hơn nữa, ngày càng phát huy được truyền thống “dạy tốt học tốt” vốn có của trường.

Và, còn có một điều mà tôi có thể chắc chắn đó là: Ngôi trường này sẽ là cái nôi chắp cánh cho tất cả học sinh chúng tôi bay vào tương lai đang rộng mở phía trước.

Mai này, khi xa rồi có ai còn nhớ đến mái trường thân thương cũng như kỉ niệm của những ngày đầu tiên bước vào nơi đây. Thời gian không bao giờ là ngừng trôi, vì vậy chúng ta phải giữ thật chặt không chỉ hiện tại mà là cả con đường tương lai phía trước.

Hướng Dẫn 🌵 Nạp Thẻ Ngay Miễn Phí ❤️️ Tặng Card Nạp Tiền Ngay Free Mới

cảm nhận về trường thpt

Tag: cảm nhận về trường thpt

Source: https://scr.vn/cam-nhan-ve-mai-truong-cap-3.html

0 ( 0 voted )

Cẩm nang Hải Phòng

https://camnanghaiphong.vn
Cẩm nang Hải Phòng là mạng xã hội cho mọi người cùng nhau chia sẻ thông tin về du lịch, văn hóa, ẩm thực và tất tần tật về thành phố cảng đầy tự hào.

Bải viết liên quan

View more